Kể từ khi Trảm Long Toa được mang về từ thanh minh giới tôi chưa sử dụng nó lần nào, Tôi thậm chí còn chưa nghiên cứu nó, tình hình lúc này cấp bách, cấm pháp của tôi dường như chỉ có thể cầm chân được Dạ quỷ tạm thời không có cách nào diệt trừ. Nguyệt Hoa Thủy Kính của Y Thăng tuy có hiệu quả không tồi nhưng tôi cũng không nghĩ nó có thể lợi hại hơn cấm pháp của mình.

Cho nên nhất định phải nắm bắt cơ hội này, một chiêu tuyệt sát, tiêu trừ Dạ quỷ!

Tôi chạm được vào Trảm Long Toa, la to:

- Các người tránh ra. Hãy xem pháp bảo của tôi, ngộ nhỡ làm bị thương thì đừng trách đó!

Sau khi tôi hét lên, Nam Cung Phi Yến ngay lập tức kéo Thường Khánh bay đi xa, Y Thăng không biết đã trốn ở chốn nào nhưng cũng hừ một tiếng, hình như điệu bộ rất khinh bỉ tôi, một ánh trăng bỗng xuất hiện lần nữa giữa không trung bao phủ cơ thể của Dạ quỷ

Tôi cũng lười quan tâm đến hắn, nhắm chính xác vị trí của Dạ quỷ, liền giơ tay ném Trảm Long Toa bay ra ngoài. Nhìn thấy sau khi Trảm Long Toa bay ra khỏi tay, gặp gió nổi lớn, trong nháy mắt đã hóa thành một vòng ánh sáng chói lọi mãnh liệt dài hơn một thước, mang theo một tràng tiếng kêu rền rĩ khiến rung trời đất chuyển, trực tiếp đánh về hướng của Dạ quỷ đã bị bao vây chặt chẽ.

Trên bầu trời đêm, không biết từ đâu kêu lên một tiếng “tốt”, hòa trong tiếng vang rền rĩ, tôi ngẩng đầu nhìn vọng lên trời, trong đầu không tự chủ được mà mơ mơ màng màng, không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh vô biên của Trảm Long Toa. So với Trảm Long Toa, phương thức chiến đấu của chúng tôi vừa rồi quả thực chỉ là trò trẻ con.

Nhưng có điều, hình như đáng lẽ không phải như thế này. Li Vẫn con của “Rồng sinh chín con”, theo lý thuyết mà nói cũng sẽ không mạnh hơn linh thú Giải Trĩ nhiều lần, nhưng Trảm Long Toa này rõ ràng là pháp bảo của Ly Vẫn, tôi nhìn Trảm Long Toa và chợt nhớ tới Ly Vẫn lúc đó đã từng nói đây là pháp bảo mà ông ấy nhờ các vị thần cho mượn...

À nhân tiện, Trảm Long Toa, nếu đã được mệnh danh là Trảm Long, nó tất nhiên có uy lực vượt qua cả rồng, tôi lập tức cao hứng, nếu là như thế Xa bà bà các loại gì đó há chẳng phải sẽ biến thành một bữa sáng sao, người ta là Trảm Long, còn bà ấy chỉ là một con giao long đen xì.

Chỉ là vừa mới bắt đầu nghĩ tới, Trảm Long Tao đã bay tới vị trí của Dạ quỷ, trong ánh lửa chớp động, chỉ nghe thấy Dạ quỷ gào rống điên cuồng, tiếng rồng rền vang mãnh liệt, ngay sau đó, tốc độ của Trảm Long Toa chẳng hề suy giảm, từ phía trên người Dạ quỷ mà đâm xuyên qua!

Nhìn thấy vòng sáng màu đỏ tản ra khắp nơi, quỷ đêm lồng lộn gào thét, lung lay sắp đổ, lòng tôi vô cùng phấn khích, định hét lên một tiếng “tốt” thì lại cảm thấy ngực đau nhói, như bị cây búa nửa tạ nện trúng, lại giống như bị một thanh kiếm sắc bén xuyên qua ngực. Hơi thở bị cưỡng chế bóp nghẹt

Trảm Long Toa này dường như đồng thời đâm vào cơ thể của tôi, tôi lảo đảo lui về phía sau, chỉ cảm thấy khí huyết trong lồng ngực trào dâng, lục phủ ngũ tạng cuộn trào như sóng đánh biển, nhất thời không nhịn được nữa, hộc ra một ngụm máu, đồng thời phía trước mắt đều tối đen, cứ như thế mà ngất lịm....

Tôi thật không muốn nói câu "không biết đã trôi qua bao lâu”, nhưng sự thật lần này quả thực như vậy. Trong tiềm thức, tôi tựa hồ cảm thấy rằng bản thân đã chết rất lâu. Cơ thể tôi thậm chí đã biến mất và ý thức của tôi hoàn toàn là một màu đen tối, thật giống như, cá cảm giác bị chôn sâu dưới đất, nằm trong quan tài.

Không biết đã bao lâu rồi nhỉ...

Tôi nghe thấy tiếng gọi bên tai, giống như một cơn ác mộng kinh hoàng cuối cùng cũng kết thúc, tôi cố gắng mở mắt ra và thấy Nam Cung Phi Yến đang đỡ tôi với vẻ mặt đầy lo lắng, Thường Khánh đứng bên cạnh, nhưng gương mặt hắn lại không chút biểu cảm, chỉ siết chặt nắm tay

Trời vẫn tối.

Xem ra tôi vẫn chưa chết?

Tôi há miệng thở gấp, nghe thấy một âm thanh trong cổ họng của mình phát ra một cách khó nhọc.

- Như thế nào rồi...

Thấy tôi tỉnh dậy, Nam Cung Phi Yến dường như thở phào cực kỳ nhẹ nhõm, nhưng vẫn nhìn tôi chằm chằm có chút lo lắng, nhẹ nhàng ấn ngón tay lên môi tôi, thì thầm:

- Đừng nói nữa, em đã bị pháp bảo đó phản phệ. Bây giờ em cần phải nghỉ ngơi, ôi, em cũng thật là, món pháp bảo đó, ngay cả chị cũng không dám nói có thể dễ dàng điều khiển, thế mà em lại hấp tấp thi triển nó. Cũng còn may... haiz, nếu không thì...

Tôi nghe lời chị nói ngắt quãng, tai tôi ù đi từ lúc nào, vô thức đưa tay sờ túi Càn Khôn, chỉ thấy Trảm Long Toa đã trở lại từ khi nào, thế là cười khổ đáp:

- Chưa chết là tốt, cái đó... ….

Tôi đang vật vã bò dậy thì lại có một cơn đau nhức muốn tan rã, nhất là ở chỗ lồng ngực

- Em đừng lộn xộn…

Nam Cung Phi Yến vội vàng giữ tôi lại, tôi lấy tay che ngực nhe răng cười, thở gấp một lúc lâu mới dần trở lại bình thường, ngẩng đầu hỏi chị:

- Dạ quỷ đó đâu? Xử lý được chưa, còn Y Thăng...

Ngay khi tiếng nói của tôi vừa dứt, Nam Cung Phi Yến liếc sang một bên cạnh, không lên tiếng, tôi nhìn theo ánh mắt của chị ấy và thấy Y Thăng đang đứng dưới một gốc cây cách đó không xa, hơn nữa trên tay của hắn, một vòng Nguyệt Hoa soi rọi cả một đám sương mù trên mặt đất như gương sáng, làn sương mù đó vẫn đang quay cuồng không ngừng.

Xem ra, vừa rồi tôi không bị ngất đi quá lâu.

Tôi định nói điều gì đó, Y Thăng đã lên tiếng.

- Dạ quỷ ở ngay đây, có gì muốn nói, cậu đến mà hỏi nó.

Tôi nhìn vào màn sương bên cạnh Y Thăng và ra hiệu cho Nam Cung Phi Yến, chị ấy đỡ tôi qua bên đó, Thường Khánh cũng đi theo phía sau. Đến dưới tán cây, tôi cúi đầu nhìn, đám sương mù đó thế nào mà lại có bộ dạng của Dạ quỷ.

- Đây thực sự là Dạ quỷ sao? Vừa rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi cau mày hỏi, Y Thăng vân vê cái mũi của hắn mà không nói gì. Nam Cung Phi Yến chỉ vào Dạ quỷ rồi trả lời:

- Vừa rồi nó đã đánh em thì trông như thế này đây. Thực ra chị cũng từng nghe nói về Dạ quỷ, nó là hóa thân của sự oán hận đêm tối. Chị đoán đây chính là hình dạng ban đầu của nó.

Tôi đưa mắt nhìn Nam Cung Phi Yến, sau đó nhìn sang Y Thăng, gắng gượng đeo Huyết Ngọc Ban Chỉ, lẩm bẩm:

- Giữ lại thứ này chỉ là tai họa, các người tránh ra chút, để tôi diệt trừ nó.

Hiện tại tôi không thể sử dụng Trảm Long Toa, nhưng viết Diệt Tự Quyết chắc hẳn vẫn được. Nếu bây giờ nó đã ở trong tình trạng sương mù như thế, nói rõ ra thì cũng đã ‘thân mang trọng thương’ rồi, không còn bao nhiêu sức lực nữa. Không chừng lần này tôi có thể trừ khử được nó.

Chẳng qua Y Thăng thấy tôi muốn ra tay, liền rút lại Nguyệt Hoa Thủy Kính, ngay khi tôi đưa tay chuẩn bị dùng Diệt Tự Quyết, đám mây sương mù đó đột nhiên khuấy động một trận, từ từ hiện ra diện mạo của một Dạ quỷ.

Hay lắm, tôi liếc Y Thăng một cái, chẳng lẽ vừa rồi hắn ta dùng Nguyệt Hoa Kính Thủy mới khiến Dạ quỷ không cách nào biến đổi?

Bất luận thế nào, nhân lúc nó suy yếu phải lấy mạng nó, nếu không đến khi nó hồi phục sẽ lại là một cuộc chơi không có điểm dừng, tôi cũng chẳng còn khả năng dùng Trảm Long Toa nữa.

Chỉ là Diệt Tự Quyết lần này, tôi viết lại chậm rì rì, bởi vì tinh thần cực kỳ khó mà tập trung, đồng thời mọi sức lực toàn thân giống như đều bị lấy mất, ngay cả ánh sáng màu đỏ của Huyết Ngọc Ban Chỉ có vẻ rất mong manh.

Nếu phải so sánh với thứ gì đó thì nó hệt như một cây bút máy bị gãy ngòi vậy đó...

Nam Cung Phi Yến nhìn ra nỗi khốn khổ của tôi, bước tới bảo tôi:

- Tiểu Thiên, đừng miễn cưỡng nữa. Tình trạng hiện tại của em rất tệ. Không bằng thế này, em mang nó về Hồ cố, dù sao có ngọc Như Ý, nó chắc hẳn sẽ chạy không thoát đâu. Đến Tam Thanh cung, nó sẽ biết điều ngay.

Tôi lắc đầu chối:

- Không được, Tam Thanh cung của chị trông rất lợi hại, bên trong lại không có Tam Thanh Sư Tổ thật sự. Chốc nữa, Dạ quỷ lấy lại sinh lực, coi chừng nó quấy nhiễu chị long trời lở đất luôn, đến khi đó thì phiền phức to. Hồ cốc vừa mới lắng xuống, không chịu được sức ép đâu

Nam Cung Phi Yến nhíu mày:

- Thế thì... để cho chị thử dùng ngọc Như Ý, bảo bối này có tiếng là có sức mạnh hàn phục ma quỷ, chị không tin chị không đối phó được với một Dạ quỷ cỏn con này.

Y Thăng ở bên cạnh bất thình lình cười lạnh một tiếng, tôi liếc hắn:

- Anh cười cái gì? Anh có bản lĩnh thì làm làm.

Y Thăng nhún vai đáp:

- Nếu không phải tên này và sư môn của tôi có thù, thì tôi còn lâu mới quan tâm. Bây giờ tôi đã giúp các người bắt nó. n hoán coi như xong, phần còn lại là của các người.

Nói rồi hắn cất Nguyệt Hoa Kính Thủy đi, đặt trong lòng ngực, lui về phía sau mấy bước, hai tay ôm bả vai, một bộ dạng không liên quan gì đến hắn.

Cái tên chết tiệt này, lúc nào cũng có thể giả bộ bị ép buộc như thế, tôi bực bội một trận, dứt khoát đem gai nhọn của Huyết Ngọc Ban Chỉ, dùng sức siết chặt tay giẫm chân tiến lên phía trước. Dù tôi không viết ra chữ, nhưng máu của tôi, cũng đủ để làm con Dạ quỷ nó tiêu đời.

Tôi bước đến trước mặt con Dạ quỷ và chậm chạp giơ nắm đấm lên, gai nhọn trên Huyết Ngọc Ban Chỉ lập lè thứ ánh sáng màu đỏ, đó là máu đã cô đặc lại, giây phút sau đó, chỉ cần một nhát đâm, Dạ quỷ bị thương nặng hấp hối, này có lẽ từ nay về sau sẽ biến mất trên cõi đời này.

Dạ quỷ lúc này đã dần hiện hình dạng vốn có, chỉ là thân hình đã rút nhỏ lại rất nhiều, trông rất giống với đứa con của Dạ quỷ mà tôi đã giết khi còn nhỏ.

Tôi nhớ rõ ràng, con của Dạ quỷ đã vô tình nuốt Ngọc Huyết Ban Chỉ của tôi mà biến thành một vũng máu loãng.

Tôi hít một hơi thật sâu và đấm vào nó!

- Con cháu Hàn gia, nghe ta nói...

Dạ quỷ đó, ấy mà lại có thể mở miệng nói chuyện!

Tôi nhất thời ngạc nhiên...

 

0.12911 sec| 2430.078 kb